Liên hệ



Tại sao bọn trẻ cứ hay nói dối

25/04/2005 02:37:30

Thật là  bực mình khi phải nghe những lời nói dối của con trẻ. Sự thật rành rành trước mắt m  sao chúng không chịu nói thật ngay từ đầu.

Chúng nói dối chỉ vì chúng chưa phân biệt được đâu là  thật và  đâu là  sự tưởng tượng. Thậm chí trẻ 3-4 tuổi vẫn chưa nắm được khái niệm “nói dối” là  gì bởi chúng không hiểu rằng sự thật khách quan thì phải dựa trên thực tế. Tại thời điểm này, trí tưởng tượng của trẻ phát triển lên đến đỉnh điểm, trẻ tha hồ tưởng tượng v  thêm thắt mọi chuyện. Nếu sách vở của chúng nằm đổ đống lộn xộn dưới s n nh , trẻ sẽ chẳng chịu nhận là  chính nó làm rơi sách trong khi nó đang cố với lấy quyển truyện tranh mà nó sẽ biện minh l  nó bị trượt chân, va phải kệ sách và  làm sách đổ xuống như mưa, rơi cả v o đầu nó. Và  rồi bản thân chúng cũng nhanh chóng quên đi sự việc diễn ra như thế nào, nó cứ đinh ninh sự thật chính là những điều chúng nói. Chính nó hay con chó đã giẫm đầy bùn khắp cả nhà ? Chính nó hay bạn nó đã vẽ nguệch ngoạc lên tường?

“Suy nghĩ thần kỳ” cũng là  một trong những nguyên nhân làm cho trẻ thích thổi phồng sự thật. Các chuyên gia cho rằng một đứa trẻ thường ước sao cho sự việc khác đi với những gì đã xảy ra, và chúng thổi phồng sự thật vì chúng tin rằng điều cầu nguyện của chúng sẽ trở thành sự thật. Ví dụ như khi đứa bé trai giằng lấy đồ chơi của cô em gái làm con bé khóc toáng lên, thằng bé cảm thấy hối hận, nhưng khi bạn hỏi chuyện gì đã xảy ra thì thằng bé lại hồn nhiên kể lại rằng em nó khóc vì con bé đã đánh rơi đồ chơi xuống đất. Trong trường hợp này, thằng bé muốn sự việc diễn ra như nó suy nghĩ và rồi nó lại tin đó là sự thật.

Đừng vội lo lắng. Đó chỉ là những lời nói dối nho nhỏ khi chúng còn bé. Không phải cứ nói dối thì khi lớn lên trẻ sẽ trở thành tội phạm. Phải gánh vác lớp vỏ bọc do cha mẹ khoác vào, phải tuân thủ những chuẩn mực về cách cư xử trong xã hội, những phép tắc đã là một nhiệm vụ nặng nề đối với bọn trẻ. Để giúp đỡ con bạn hiểu và thực hành tính thật thà, bạn hãy áp dụng các phương pháp sau:

  • Khuyến khích sự trung thực: Khi trẻ nói dối, bạn thường la mắng hoặc trừng phạt, nhưng bạn cũng đừng quên cảm ơn, khen ngợi khi trẻ biết nhận lỗi và nói ra sự thật. “Ồ bây giờ thì mẹ đã hiểu tại sao cái xe đồ chơi đó lại bị gãy. Con ngoan lắm. Lần sau phải cẩn thận, giữ gìn đồ chơi”.
  • Đừng làm trẻ phải khốn đốn: đứng cố ép trẻ tường thuật thật chi tiết việc phạm lỗi của nó. Dù gì đi nữa thì sự việc đó đã xảy ra rồi. Nếu sôcôla lấm lem đầy mặt thằng bé thì không cần hỏi bạn cũng có thể biết được chuyện gì xảy ra với phong kẹo sôcôla của con chị. Chúng ta thường gạn hỏi trẻ chỉ vì chúng ta muốn trẻ phải nhận lỗi nhưng cách cư xử như vậy chỉ tạo ra chiến tranh mà thôi.
  • Hành động theo những gì bạn biết: Bạn chỉ cần nói “Cu Bo, sao con ăn kẹo của chị Bi mà không hỏi xin chị. Chị Bi sẽ tức giận vì bị mất kẹo cho mà xem. Con hãy lấy kẹo của mình chia một ít cho chị đi. Được chứ?”. Áp dụng phương pháp mềm mỏng này, không những bạn đã phá tan được sự đối đầu căng thẳng “hãy nhận là con nói dối” mà còn đưa ra cách giải quyết cho thằng bé làm cách nào để sửa lỗi. Về lâu về dài, biết cách hướng trẻ theo cách giải quyết của bạn sẽ hiệu quả hơn là bắt bẻ và chất vấn trẻ.
  • Lòng tin: Hãy chứng tỏ cho con bạn thấy rằng bạn rất tin tưởng nó bằng cách luôn nói thật với con. Cố gắng giữ lời hứa với con và nếu có bận rộn gì mà đành thất hứa thì đừng quên nói lời xin lỗi. Trẻ sẽ bắt chước cách cư xử của bạn và tất nhiên cách này tốt hơn là cứ phải nghe những lời đay nghiến của bạn mỗi khi chúng làm lỗi.
  •  
Theo Internet

Bài trước  :: Bài sau
Tóm lược:
Thật là bực mình khi phải nghe những lời nói dối của con trẻ. Sự thật rành rành trước mắt m sao chúng không chịu nói thật ngay từ đầu.


    Mời bạn đóng góp ý kiến và bình luận về bài viết

Bình luận của bạn