Hãy yêu con vì chính con người con
Trái tim của tôi như bị một lưỡi dao bất ngờ xuyên thấu. Tôi đã hiểu tất cả rằng con trai tôi không là một chàng trai bình thường.
Năm 18 tuổi, tôi yêu H. - một người đánh đàn trong nhà thờ và các đám cưới. Cha mẹ và các anh tôi cho rằng H. không xứng với tôi vì anh nghèo khó quá. Vậy là cả gia đình tôi, gồm ba mẹ cùng năm anh trai, ra sức ngăn cản mối tình của chúng tôi. Thậm chí họ nhiều lần xua đuổi, gây thương tích cho anh ấy.
Tôi sinh Ninh, con trai tôi, trong hoàn cảnh đặc biệt khi H. - cha nó - bị chính các cậu nó vu oan và bị bắt giữ. Rồi H. được minh oan, ra tù, tìm cách liên lạc với tôi và con trai nhưng không được. Anh nản chí và bỏ đi đâu không ai biết. Tội nghiệp Ninh, nó không có cha từ đó. Tôi đã cố bù đắp, yêu thương con trai mình như chính Ninh là tất cả lẽ sống của tôi.
![]() Ảnh minh họa. |
Nhưng cũng ngay giây phút ấy, tôi hiểu rằng tôi vẫn yêu thương Ninh và còn yêu thương nhiều hơn trước đây gấp bội phần. Vấn đề là tôi phải đối diện với con thế nào đây, dạy dỗ thế nào đây để con có thể sống mà không tự ti, mặc cảm vì dẫu sao bây giờ nó cũng chỉ là một đứa trẻ cô đơn và hoang mang trước cuộc đời?
|
Tôi mong rằng những người mẹ khác có con thuộc giới tính thứ ba như con tôi đừng cảm thấy đó là bất hạnh.
Các chị hãy chấp nhận con như chính bản thân nó, hãy yêu con vì chính con người nó.
Các chị hãy dành thời gian cho con, gần gũi con nhiều hơn, đồng hành cùng con, khuyến khích con hãy sống thật, sống đầy thì người đời sẽ chấp nhận con mà không chút kỳ thị hay ghét bỏ. |
Hãy bộc lộ đi con!
Không, tôi quyết không bỏ cuộc. “Con hãy là chính con đi, mẹ vẫn tin con là người bạn đáng mến của cả lớp. Con định đóng kịch đến bao giờ, một vở kịch theo mẹ là đáng chán lắm, con ạ” - một ngày tôi quyết định nói với con như vậy. Và tôi ngỡ ngàng nhìn thấy những giọt nước mắt cảm động chực trào ra trong mắt con. Từ đó Ninh quyết định thay đổi...
Biết con thích ngành quản lý du lịch và khách sạn, tôi khuyến khích con đăng ký những lớp giao tiếp tiếng Anh, những lớp kỹ năng mềm. “Con phải thật giỏi ở lĩnh vực của mình, sự kỳ thị của người đời sẽ dần mất đi” - tôi bảo con. Con tôi đau đớn: “Con phải vất vả gấp đôi một người bình thường để khẳng định mình sao? Tại sao vậy?”. Tôi nhìn sâu vào mắt con: “Nếu cuộc đời cứ đơn giản thì có còn là cuộc đời không? Hãy nhìn mọi việc theo chiều hướng tích cực nhất, con à...”.
Những buổi cắm trại hay du lịch ngoại thành, ngoại tỉnh của lớp tổ chức, tôi khuyến khích con tham gia và chỉ bảo con cách chăm lo cho mọi người, giúp đỡ những bạn nữ, giúp đỡ thầy cô. “Nếu con là người biết nghĩ đến người khác, biết lo lắng cho người khác, biết quan tâm đến người khác một cách vô vụ lợi, lòng con cũng sẽ thanh thản, mãn nguyện phải không?” - tôi thẳng thắn đặt vấn đề. Con tôi gật đầu đầy tự hào: “Cũng mướt mồ hôi đó mẹ à, chỗ này gọi, chỗ kia réo, Ninh ơi là Ninh. Nhưng con cảm thấy vui lắm. Con vẫn có thể sống có ý nghĩa. Các bạn bảo những chuyến đi chơi xa như vậy nếu thiếu con chắc sẽ bớt vui rất nhiều”.
Những nghi ngại, mặc cảm của Ninh bớt dần khi con tôi bắt đầu biết cách cho đi, biết cách chia sẻ cùng bạn bè. Ninh được bạn bè tin cậy, tín nhiệm. Hễ gặp chuyện buồn phiền hay khó khăn, các bạn trong lớp, trong câu lạc bộ thường gọi điện cho Ninh. Và con tôi đã luôn biết lắng nghe hay nhiệt tình giúp đỡ. Những chuyện khó giải quyết trong cuộc sống, những hiểu lầm giữa bạn bè, Ninh lại có mẹ bên cạnh để “tư vấn”. Mối quan hệ giữa mẹ con tôi khắng khít hơn, đồng cảm hơn, ấm áp hơn cả trước đây.
Trái tim của tôi như bị một lưỡi dao bất ngờ xuyên thấu. Tôi đã hiểu tất cả rằng con trai tôi không là một chàng trai bình thường.

Mời bạn đóng góp ý kiến và bình luận về bài viết